Mùa Đom Đóm

Mùa đom đóm
(chưa biết tác giả)

Một ngày cuối tháng 6, ngày cuối cùng thuyết trình để chấm dứt khoãng que-ngoaitrời Đại Học, tôi nhận được tin nội nhắn vào “bây có về được mùng bốn tháng này không con ? Thằng Khoa nó lấy vợ” Tôi chết trân “ông lấy vợ đấy hả Khoa? Sao lẹ vậy ông?”. Tôi đi thuyết trình luận án tốt nghiệp mà như đi trên mây, dự án trồng lúa thêm vụ mấy bửa hởm còn thông sáo, bây giờ như tơ vò, nhìn đâu cũng thấy cái dáng đen nhẻm, nụ cười hiền queo của Khoa. Rồi cũng xong, tôi lao về quê như một cơn lũ mùa Đông, không dám khóc mà chỉ im re.

-Mày với con Tía đi bưng quả cho nó nghen Nâu . Nó đợi mày về mấy hởm bửa rồi đó, đi ra đi vô chờ mầy về như gà mắc đẻ vậy đó.

Trưa, nội biểu tôi đem cơm ra chòi Vịt cho Khoa.

-Sao gần cưới mờ nó còn chăn vịt hả nội ? Ngày cưới mà đen thui đàng gái họ cười cho thúi mũi .

-Ờh, tao cũng nói vậy mà nó đâu có nghe, nó nói cưới vợ hay không cũng giống nhau, bầy vịt để đó nó không chăn thì ai chăn ? Lũ vịt mà đói lại đẻ trứng non hay tịt ngòi thì tiền đâu mai mốt mua sách vở cho bây .

Tôi nghèn nghẹn ở cổ , đi cưới người khác mà còn bày đặt lo cho tui. Ông đừng có dẻo miệng quá nghen . Nghĩ vậy chớ mang cơm thì vẫn mang cơm, tôi đi ra chòi vịt mà lòng như ngày mưa.

Khoa ngồi trên bờ đê, cạnh cái chòi vịt, mắt nhìn đâu xa lắc, tôi đến mà cũng chẳng hay .

-Ông Khoa, nội biểu tui mang cơm cho ông.

Khoa giật mình, hình như hơi sao đó, rồi mừng rỡ.

-Nâu về rồi hả Nâu ? Học sao ở trển mà ớm nhơm ớm nhách vậy Nâu ? Thôi để tui bắt con vịt bằm nhuyễn đổ bánh xèo cho Nâu ăn nghen .

-Lần nào tui cũng nghe ông nói một cái câu y chang vậy ? Thôi tui về đây, để vịt mà lo cho vợ. Lo cho tui chi, uổng của .

-Nâu ơi Nâu…

Tôi mặc kệ, bưng cái mủng không mà lảnh quảnh bước về, bấy khi , lúc nào tôi cũng đợi Khoa ăn xong rồi sẵn đem chén bát về rửa luôn thể, nhưng bây giờ, ai lòng dạ đâu mà ngồi đó coi ổng ăn, lòng dạ đâu mà ngồi đó trả lời hết câu quan tâm này đến câu quan tâm khác, lòng dạ đâu …

Ngày đãi bạn, thấy Khoa ăn bận áo sơ mi quần tây cười cười với đám bạn, cái mặt tôi héo như cái bánh tráng nhúng nước, héo như ngọn lang phơi nắng . Con Tía kéo tôi vô buồng, “chị Nâu buồn thiệt đó hả ? Tại chị học cao quá, ảnh hỏng dám mơ. Ảnh nói chị đi thành phố học, làm bạn tòan mấy người ăn bận óach thiệt óach, ăn nói “văn hóa”, lại mang giày Tây chớ hong có đi dép lào như ảnh. Hồi tháng trước, ảnh lùa vịt sang đồng trên, nửa đêm bị trúng gió, may có chị Thìn đi tìm vịt lạc thấy nên bắt gió, may sao thoát chết, ảnh mang ơn, má chị Thìn đánh tiếng, rồi nội dặm tiếng cho, thế là ưng nhau đó chớ “

Ai chứ con Thìn tôi biết rõ quá mà, hồi lớp 7 nó học với tôi, học thì dốt nhưng lanh tay lắm, lại xề xòa, giỏi giang việc đồng áng. Chắc lấy nó, Khoa sẽ có người đỡ đần việc nhà, có người nấu nướng đàng hoàng hơn. Hồi xưa, nó chịu Khoa lắm, cứ ỏn ẻn đi ngang nhà gọi “anh Khoa ơi, anh Khoa à” miết thôi . Đâu có như tôi, Khoa biểu đừng gọi Khoa bằng “ông” nữa mà tôi đâu có chịu, cứ mở miệng một ông hai tui . Hèn chi …

Rồi cũng tới ngày cưới, tôi với con Tía bưng quả cho Khoa mà lòng dạ tôi như rớt xuống sình. Tôi đâu có dám dòm Khoa đâu, hồi trước Khoa đánh tiếng thương mà tôi đâu có dám hó hé gì, tại định học cho xong rồi về quê giúp bà con làm lúa cho nó ra hồn hơn chớ một năm hai vụ có mà đói triền miên, sau đó mới dám ừ . Ai dè nó tưởng tôi làm cao, ưng bụng mấy đứa trên thành phố . Sao mà nó ngu, nội đem nó về từ 9 năm trước, ở cùng một nhà đáng lẽ biết tính tôi chứ . Tôi đậu Đại Học, nó rớt cái bịch, nội biểu nó lo ôn rồi thi tiếp, mà nó làm ra người lớn “để con lo chăn vịt kiếm đồng ra đồng vô mua sách vở cho Nâu, nội à, nó lên trển , con không cho nó thua kém đứa nào đâu”. Sau đó nó lo chăn vịt, dành dụm từng đồng sắm đồ, mua sách, mua vở cho tôi . Tưởng đâu nó cứ miết vậy, hỏng có để bụng thương ai hết, ngờ đâu ….

Đêm tân hôn của vợ chồng nó, tôi ra ngoài sân sau ngồi nhìn trời đất, sao mà nhớ cái hồi tôi khoái bắt đom đóm bỏ vô hộp coi nó sáng, đêm nào thằng Khoa đi bắt rắn, bắt ếch về thế nào cũng cho tôi vài con đom đóm lập lòe sáng trong cái hộp nó tự làm ; sao mà nhớ cái hồi tôi sốt, nó cõng tôi chạy xành xạch lên trạm xá, nó thức trắng đêm để thay khăn cho mát đắp lên trán; sao mà nhớ cái hồi cắt lúa, tụi con gái chòng ghẹo quá chừng chừng mà nó im re, nhìn tôi nói một câu lãnh nhách “kệ tụi nó hén Nâu”; sao mà nhớ ngày tôi lên xe đi thành phố học, mắt nó đo đỏ “lên trển giữ gìn sức khõe nghen, tui bỏ hộp cù là trong xách đó, nhớ trời lạnh lấy mà thoa kẻo bịnh nghen …” ; sao mà nhớ cái hồi tôi học về, nó chăn vịt tận đồng Xít mà ngày nào cũng dỏng chân về ngang mấy bận, bắt theo con vịt thiệt mập “nội à, con Nâu nó ưng ăn bánh xèo, nội bằm vịt đổ cho nó ăn nghen nội”….

-Vô ngủ đi kẻo muỗi cắn đó Nâu

Tôi giật mình, chùi thiệt lẹ giọt nước mắt ,

-Trời, đêm tân hôn ông ra đây chi, có đi vô không vợ ông giận bây giờ đó nghen .

Cái tiếng “vợ” sao mà cứ sóng sánh váng vấp trong lòng tôi, cứ như ly nước muốn đổ nhào xuống vậy .

-Thi xong chưa Nâu ? Có đạt không Nâu ? Có thiếu tiền gì không để tui liệu trước .

-Ông đi vô đi, tui thi xong hết trơn rồi, tui định …

-Định sao ?

-Định về xã làm , tui định sống đời sống kiếp với cái đất Quảng này, mà chắc …

-Ủa, chớ hỏng phải học xong là Nâu ở lại thành phố với thằng đó hả ?

-Thằng nào ? Tui chỉ có thằng chăn vịt của tui thôi . ( Trời ơi, tự dưng tôi bạo miệng lạ )

-Đừng chọc tui mà, tui nói cái thằng lúc trước mà Nâu dẫn về chơi đó

-Trời đất, bộ ông tưởng tui khùng hả ? Nó về coi để làm đồ án đó cha, ai mà thèm mấy cái đầu bóng láng, áo quần se sua đó.

Tự dưng nhớ lại, hồi đó tôi tức vì Khoa cười cười với con Huê nên nói chơi để dọa thôi mà, ai dè nó tưởng thiệt .

-Hai đứa bây làm gì ngoài đó,

Nội ở đâu lọ dọ bước ra .

-Thằng Khoa đi vô ngủ đi, bây để vợ bây một mình vậy đó hả ? Đêm đầu tiên nhà chồng, đừng để cho nó tủi thân nghe con . Đi vô nhanh đi, cho tao có cháu tao bế .

Tự nhiên Khoa ngượng ngịu, lo lắng ngó tôi một cái thiệt nhanh rồi cúi mặt xuống đất “nội kì quá”

Tôi sẵn giọng, -kì gì mà kì, nội nói đúng đó, ông đi vô đi, ở đây nhiều chuyện, tui ngán quá .

Chợt tiếng con Thìn ỏn ẻn nơi cửa buồng vọng ra “Anh ơi, vô ngủ”, nghe ngọt ngào quá mạng. Tôi chợt thấy rờn rợn ở sống lưng, miệng lẩm bẩm một mình “lạ thiệt, sao bửa nay đom đóm ngoài bụi mía nhiều vẫy hỏng biết.

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: